🍂 🍂 Mùa thu – bản tình ca dịu dàng của thi ca Việt Nam 🍁🍂
Khi những chiếc lá đầu tiên khẽ rời cành, khi mặt hồ thôi gợn sóng dữ mà chỉ còn lại sự yên ả, ấy là lúc mùa thu nhẹ bước trở về – dịu dàng, trầm lặng và đầy thi vị.
Trong không gian mênh mang gió heo may và màu nắng vàng như rót mật, mùa thu bước vào thi ca Việt Nam bằng sự mềm mại, để lại dấu vết trong những câu thơ vắt qua trăm năm mà vẫn nguyên vẹn âm hưởng. Từ tiếng thu ngậm ngùi trong thơ Nguyễn Khuyến, nỗi cô tịch mênh mang của Xuân Diệu, đến chút bảng lảng giao mùa trong thơ Hữu Thỉnh – tất cả như lời tự tình của mùa với lòng người.
Mời bạn bước vào thế giới của những bài thơ Việt Nam hay nhất về mùa thu, để cảm nhận cái đẹp không chỉ bằng mắt, mà bằng tất cả sự rung động sâu xa nhất trong tâm hồn con người.
Thu điếu (Câu cá mùa thu) - Nguyễn Khuyến
Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,
Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo.
Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt,
Ngõ trúc quanh co khách vắng teo.
Tựa gối, ôm cần lâu chẳng được,
Cá đâu đớp động dưới chân bèo.
(Rút từ Quốc văn tùng ký (AB.383), Nam âm thảo (VHv.2381), Quế Sơn thi tập (A.469), Quế Sơn Tam nguyên thi tập (A.3160). Tiêu đề trong Nam âm thảo chép là Mùa thu ngồi mát câu cá, trong Quế Sơn Tam nguyên thi tập chép là Thu dạ điếu đĩnh 秋夜釣艇 (Thuyền câu đêm thu)).

Tiếng thu – Lưu Trọng Lư
Tặng bạn Văn
Em không nghe mùa thu
dưới trăng mờ thổn thức?
Em không nghe rạo rực
hình ảnh kẻ chinh phu
trong lòng người cô phụ?
Em không nghe rừng thu.
lá thu kêu xào xạc,
con nai vàng ngơ ngác
đạp trên lá vàng khô?
(Nguồn: https://www.thivien.net)
Đây Mùa Thu Tới – Xuân Diệu
Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,
Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng;
Đây mùa thu tới – mùa thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng.
Hơn một loài hoa đã rụng cành
Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh;
Những luồng run rẩy rung rinh lá…
Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh.
Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ…
Non xa khởi sự nhạt sương mờ…
Đã nghe rét mướt luồn trong gió…
Đã vắng người sang những chuyến đò…
Mây vẩn từng không, chim bay đi,
Khí trời u uất hận chia ly.
Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói
Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì.
(Nguồn: https://www.thivien.net)

Thơ tình cuối mùa thu – Xuân Quỳnh
Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu vào hoa cúc
Chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em
Là của mùa thu cũ
Chợt làn gió heo may
Thổi về xao động cả:
Lối đi quen bỗng lạ
Cỏ lật theo chiều mây
Đêm về sương ướt má
Hơi lạnh qua bàn tay
500 × 368
Tình ta như hàng cây
Đã qua mùa gió bão
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ
Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại...
- Kìa bao người yêu mới
Đi qua cùng heo may
(Nguồn: https://www.thivien.net)

Và cứ thế, mùa thu đến rồi đi trong sự lặng lẽ rất đỗi dịu dàng, để lại trong lòng người chút vấn vương, chút hoài niệm không tên. Giữa nhịp sống hối hả, thu vẫn hiện diện như một bản nhạc trầm ấm, nhắc ta sống chậm lại, cảm nhận nhiều hơn và trân trọng từng khoảnh khắc bình yên của cuộc sống. Và có lẽ, bởi vẻ đẹp vừa mong manh vừa sâu lắng ấy, mùa thu sẽ mãi là nguồn cảm hứng bất tận cho thi nhân tạo nên những vần thơ đẹp nhất của thi ca.
( Bài viết tổ Văn – Anh – THPT Thủy Sơn)